Thơ gửi người con gái!
Em đi rồi thành phố mưa bay.
Cây khô là mùa đang sang vội vã.
Bóng ai đó về qua trong thảng thốt.
Giữa cơn mơ chiều phố lạnh nhớ bàn tay.
Ánh mắt dõi chào nhau trong lưu luyến.
Giữa phi trường bịn rịn những chia ly.
Em ngoảnh lại nụ cười như chợt giấu.
Sợ vỡ òa cảm xúc chẳng mình em.
Em đi rồi lòng trống thênh thang.
Anh trở lại viết nhịp đời hối hả.
Ấm khói thuốc môi gầy khô cứng.
Nóng cà phê tan nỗi nhớ mênh mang.

Today my darling comes back to her university after enjoying one month in Vietnam for Tet holiday. The idea for this poem came when I standing at the front gate of the international terminal rising my hand to farewell her. The air port is a very special place, people come here to smile when seeing the plane arrives and be sad when it departs, the internal terminal is more particular because people behind the gate will go to another country, the further distance will be exist not only in geographic term but in mind also, so they are try to keep eye – to – eye contact, try do rise the hands higher and try to find each other in the crowed.
The message to you behind this poem is I always be beside you, wish you always be Okay, the final semester with more healthy, lucky and success. I will be at the gate to hold you when you back.

trongnguyen says:
Good poem
kotaro says:
Thanks!
kotaro says:
Guest says:
I like this poem too
tanggosay says:
Minh thi ko thik. Minh yeu no:D
trongnguyen says:
Mình cũng yêu nó
tanggosay says:
Minh thi ko thik. Minh yeu no:D
trongnguyen says:
Thanks
Thanh Tùng says:
đang ngồi vọc oracle cho dự án, qua blog của bạn, vô tình đọc được bài này. Bài thơ hay lắm, mình thích nó và chúc cho 2 bạn gặp nhiều may mắn và hạnh phúc.
trongnguyen says:
Cảm ơn lời động viên của bạn nhiều, người yêu ở xa nên những lúc tiễn ra sân bay tâm trạng thường mênh mang lắm …